Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2010

DỐC MƠ

NHÀ THUỶ TẠ_HỒ XUÂN HƯƠNG DALAT

Thứ Ba, 30 tháng 3, 2010

Thứ Tư, 24 tháng 3, 2010

CHUYỆN HOA SIM

Viết cho người con gái " Chuyện hoa sim..."

Ngủ đi em giữa chiều hoang biền biệt
Trong giấc mơ người chinh chiến chưa về
Tôi chép chút sót tàn dư dòng lệ
Khóc cho người đa cảm trái tim tôi

Ngủ đi em khi nắng tắt lưng đồi
Gió thu về rờn rợn nước sông xanh
Người con gái với bình hoa tàn lạnh
Giấc thiên thu lạnh lẽo đáy huyệt tàn

Ngủ đi em giữa ngàn sim gió lộng
Trong giấc mơ còn khâu áo cho chồng
Đêm loáng ánh trăng tàn soi cổ mộ
Đợi em về lặng lẽ gió du dương

Thương nhành sim bé dại mọc ven đường
Người chinh chiến không về xa xôi mãi
Ngủ đi em áo ngày xưa còn lại
Rưng rưng buồn tím mắt một người dưng

Ha Vu Lam Y
May, 2005

HỘI NGHỊ DIÊN HỒNG

NHỚ ĐỨC TRẦN HƯNG ĐẠO

Nhớ xưa Hội Nghị Diên Hồng
Toàn dân cương quyết đồng lòng với nhau
Đánh tan tác lũ giặc Tàu
Bạch Đằng dòng nước đỏ ngầu máu tanh
Ngọn cờ phất tận trời xanh
Bừng bừng khí thế bình minh reo hò
Trần Hưng Đạo lập công to
Ngàn năm sử sách tôn thờ người trung
Miếu thờ ngút khói mênh mông
Vào quì gối lạy tỏ lòng tri ân
Một đời vì nước vì dân
Lòng son thắp sáng xa gần quí yêu

Ngẩn ngơ tiếng nhạn lưng chiều
Nhớ người trung nghĩa chim kêu u hoài

Trầm Vân

CÕI HOA VÀNG Thơ PhạmThiênThư

CÕI HOA VÀNG

Nhà em cuối phố
Cây sầu bắc ngang
Anh mừng muốn khóc
Khi thấy hoa vàng
Bên hàng cây mọc

Cõi giới của nàng
Chút gì mang mang.......

PhạmThiênThư

Thứ Hai, 22 tháng 3, 2010

THÁNG GIÊNG HOA NỞ


Nếu như trời không gió
Mưa sẽ về đồi thông
Nếu nhà em không đến
Sẽ vô cùng mênh mông

Ðà Lạt chiều xuống thấp
Bóng ai bên hàng cây
Chắc nỗi buồn đứng nấp
Cho trời chiều đầy mây

Bỗng dưng lòng tê cứng
Giá lạnh đâu tìm về
Từ cõi nào sâu thẳm
Nỗi buồn lên tái tê

Giọt sương như lay động
Nõn xanh bên bờ hồ
Bóng em cứ xao động
Trong tim anh từng giờ

Ðà Lạt em không đến
E tháng giêng bớt hồng
Hoa quỳ không còn nở
Giữa vô cùng mênh mông

HUỲNH HỮU VÕ

Thứ Bảy, 20 tháng 3, 2010

NHỚ MẸ__Thơ của Ba Hải Châu

Nhớ mẹ lòng con mãi thiết tha
Công ơn dưỡng dục nặng bao la
Con vừa no ấm mong đoàn tụ
Mẹ đã lìa trần hận xót xa
Xứ Huế đau buồn ôi chiến cuộc
Cao nguyên khổ lụy bởi can qua
Mẹ về tiên cảnh hầu ngoại tổ
Nhớ mẹ lòng con mãi thiết tha.

1948..Nguyễn Hải Châu