Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010
Thứ Ba, 2 tháng 2, 2010
NGÀY XUÂN Ở QUÁN

Con gái mùa xuân như mới tắm
Buổi mai sương ướt cỏ hoa ngời
Lòng đá chợt mềm chao rất nhẹ
Nhớ mình vừa vượt tuổi bốn mươi
Năm nay ăn tết cùng ông Quán
Mồng một đời cay miếng mứt gừng
Chén rượu ngày xuân sao đắng miệng
Giang hồ nghe cũng đã mỏi chân.
Vẫn đi như một anh hành khất
Đuối sức nhưng quê đâu mà về
Ta sống một đời mây nhuốm bệnh
Bồng bềnh sầu đụn mấy sơn khê
Sáng nay nghe pháo ran ngoài phố
Ngòi pháo đời ta cũng cháy ngầm
Thấy gái xuân tươi lòng cũng thẹn
Chuồn chuồn xếp cánh đậu bâng khuâng
Vũ Hữu Định
Buổi mai sương ướt cỏ hoa ngời
Lòng đá chợt mềm chao rất nhẹ
Nhớ mình vừa vượt tuổi bốn mươi
Năm nay ăn tết cùng ông Quán
Mồng một đời cay miếng mứt gừng
Chén rượu ngày xuân sao đắng miệng
Giang hồ nghe cũng đã mỏi chân.
Vẫn đi như một anh hành khất
Đuối sức nhưng quê đâu mà về
Ta sống một đời mây nhuốm bệnh
Bồng bềnh sầu đụn mấy sơn khê
Sáng nay nghe pháo ran ngoài phố
Ngòi pháo đời ta cũng cháy ngầm
Thấy gái xuân tươi lòng cũng thẹn
Chuồn chuồn xếp cánh đậu bâng khuâng
Vũ Hữu Định
Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2010
LY RƯỢU XUÂN
NHỚ MỘT DÒNG SÔNG

Hồn tôi vẫn nhớ dòng sông cũ
Ôi một dòng sông chảy sau nhà
Những đêm mưa chong đèn thăm vó
Ôi một dòng sông chảy sau nhà
Những đêm mưa chong đèn thăm vó
Lưới cá đầy lấp lánh rổ hoa
Dòng sông chảy lớn ròng đôn hậu
Qua bao năm lịch sử thăng trầm
Như hàng dừa nghiêng bờ thuyền đậu
Qua bao năm lịch sử thăng trầm
Như hàng dừa nghiêng bờ thuyền đậu
Bông tím lục bình, tím vầng trăng
Mùa nước dâng dòng sông lên ruộng
Mùi mạ xanh theo gió thơm nồng
Đàn cò trắng hàng trâm ngủ nướng
Chờ nắng lên soải cánh đòng đòng
Mùi mạ xanh theo gió thơm nồng
Đàn cò trắng hàng trâm ngủ nướng
Chờ nắng lên soải cánh đòng đòng
Tháng tư về dòng sông khô kiệt
Máu, nước mắt cùng đổ chan hòa
Thịt xương và trái tim ly biệt
Mẹ-Đất-Trời: dòng sông rã ra!
Máu, nước mắt cùng đổ chan hòa
Thịt xương và trái tim ly biệt
Mẹ-Đất-Trời: dòng sông rã ra!
Đàn cò trắng hàng trâm hoảng hốt
Xa ruộng đồng trước dạng hừng đông
Lần cuối bay trên dòng sông lấp
Nước mắt rơi biệt nước lớn ròng
Xa ruộng đồng trước dạng hừng đông
Lần cuối bay trên dòng sông lấp
Nước mắt rơi biệt nước lớn ròng
Hàng dừa trơ nhìn con thuyền úp
Bông trắng rơi như nước mắt rơi
Khóc một dòng trăng soi vó mục
Soi cả quê hương nhược tiểu người!
Bông trắng rơi như nước mắt rơi
Khóc một dòng trăng soi vó mục
Soi cả quê hương nhược tiểu người!
Sông thương không bao giờ thấy lại
Xóa cả đường xanh trên bản đồ
Thế hệ sau còn ai nhắc tới
Qua công viên vũng nước bùn hôi!
Xóa cả đường xanh trên bản đồ
Thế hệ sau còn ai nhắc tới
Qua công viên vũng nước bùn hôi!
Mỗi đêm mưa thương nhìn chiếc vó
Thương tiếng nước vỗ bờ ruộng gò
Thương cả đàn cò bay đâu đó
Nhắc một dòng sông xa bến bờ
Thương tiếng nước vỗ bờ ruộng gò
Thương cả đàn cò bay đâu đó
Nhắc một dòng sông xa bến bờ
Quê người nhiều sông, nhiều công viên
Nhiều cả bình yên, chung như riêng
Nhưng tôi vẫn nhớ dòng sông cũ
Cuốn hút đời tôi dòng sông thiêng
Nhiều cả bình yên, chung như riêng
Nhưng tôi vẫn nhớ dòng sông cũ
Cuốn hút đời tôi dòng sông thiêng
Ba mưoi năm dài xa dòng sông
Nhưng vẫn nghe quanh gần thật gần
Vẫn nghe tức tưởi sâu lòng đất
Đôn hậu lớn ròng dòng trăng thân!
Nhưng vẫn nghe quanh gần thật gần
Vẫn nghe tức tưởi sâu lòng đất
Đôn hậu lớn ròng dòng trăng thân!
Nghiêu Minh
Thứ Tư, 27 tháng 1, 2010
ĐỘC ẨM CHIỀU CUỐI NĂM
Tờ lịch treo tường nếu không vò nát
Ta đã quên đi tháng tận năm cùng
Lòng bồi hồi chợt thấy nhớ lung tung
Tha hương....Tha hương.... Não nề ai hát?
Ném tờ lịch cuối năm vào thùng rác
Ném mùa đông vào một góc quê nhà
Ly rượu chiều. Ta đối ẩm cùng ta
Quê hương tận phía chân trời xa khuất
Thằng bạn gọi phone kèm theo lời chúc
Cắc cớ bỏ quên trong đáy cốc giọt buồn
Bụi bặm xứ người tất bật. Lăn thân
Bạn xa ta từng thằng còn sót lại
Con phố hôm nay quạnh hiu quá đỗi
Ngày cuối năm nắng cõng vội chiều về
Chắc để mừng ta thêm một tuổi.
Thôi thì cạn ly Rượu cay xé vẫn không đủ làm ta khóc
Đường quê hương bao sông ngăn núi cách?
Mà đời ta dài mãi nỗi chờ mong?
Quan Dương
Ta đã quên đi tháng tận năm cùng
Lòng bồi hồi chợt thấy nhớ lung tung
Tha hương....Tha hương.... Não nề ai hát?
Ném tờ lịch cuối năm vào thùng rác
Ném mùa đông vào một góc quê nhà
Ly rượu chiều. Ta đối ẩm cùng ta
Quê hương tận phía chân trời xa khuất
Thằng bạn gọi phone kèm theo lời chúc
Cắc cớ bỏ quên trong đáy cốc giọt buồn
Bụi bặm xứ người tất bật. Lăn thân
Bạn xa ta từng thằng còn sót lại
Con phố hôm nay quạnh hiu quá đỗi
Ngày cuối năm nắng cõng vội chiều về
Chắc để mừng ta thêm một tuổi.
Thôi thì cạn ly Rượu cay xé vẫn không đủ làm ta khóc
Đường quê hương bao sông ngăn núi cách?
Mà đời ta dài mãi nỗi chờ mong?
Quan Dương
Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010
MỘT LẦN ĐI
Theo con sóng biển sớm mai hồng
Mịt mờ phía trước hồn vô định
U uẩn đong đầy mặt nước trong
Nhớ ơi là nhớ màu lúa chín
Vàng như rơm rạ quấn con đê
Bao mùa mưa nắng sầu cố quận
Đời ta thôi trót lỡ câu thề
Vẫn biết quê xưa tình nghĩa nặng
Nhưng đành chia cách núi sông ơi
Hồn thiêng đất nước mong trở lại
Đâu ngờ nay vẫn xa ngàn khơi
Có gì lận đận dài hun hút
Khắc khoải trăng tàn mộng viễn du
Níu kéo đôi chân chưa biết mõi
Mới hay lạc lối cõi sa mù
Tôn Thất Phú Sĩ
Thứ Ba, 19 tháng 1, 2010
NỢ MỘT ĐIỀU KHÔNG NÓI

Mơ giấc kỳ ảo về một thành phố
Em có thanh âm ngọt lịm ái tình
Mây xuống núi tạc hình em xỏa tóc
Ta lạc bên trời ngồi nhớ lung linh.
Em, hoa cúc nở trên đầu ngọn gió
Ta, tên giang hồ lang bạt đầu non
Nắng tựa lưng chiều thả vàng êm ả
Thương em hiền lành như thuở Việt Nam
Có cánh chim trời từ đâu bay lạc
Đậu trong hồn ta hót tiếng nhẹ nhàng
Chia bờ tóc em hai phần trái đất
Nửa ở bên này nửa ở Việt Nam
Nửa ở bên này dòng sông em chảy
Len êm đềm qua ngõ ngách đời ta
Có chuổi nắng ta xâu từ ký ức
Đeo nụ hôn lên gò má trắng ngà
Có giọt biển xưa chạy vòng khoé mắt
Như bóng hoàng hôn quanh quẩn nỗi sầu
Từ quê người ta nhớ về tháp Bạc
Nối nụ buồn vào mắc xích đâu đâu .
Quan Dương
Mây xuống núi tạc hình em xỏa tóc
Ta lạc bên trời ngồi nhớ lung linh.
Em, hoa cúc nở trên đầu ngọn gió
Ta, tên giang hồ lang bạt đầu non
Nắng tựa lưng chiều thả vàng êm ả
Thương em hiền lành như thuở Việt Nam
Có cánh chim trời từ đâu bay lạc
Đậu trong hồn ta hót tiếng nhẹ nhàng
Chia bờ tóc em hai phần trái đất
Nửa ở bên này nửa ở Việt Nam
Nửa ở bên này dòng sông em chảy
Len êm đềm qua ngõ ngách đời ta
Có chuổi nắng ta xâu từ ký ức
Đeo nụ hôn lên gò má trắng ngà
Có giọt biển xưa chạy vòng khoé mắt
Như bóng hoàng hôn quanh quẩn nỗi sầu
Từ quê người ta nhớ về tháp Bạc
Nối nụ buồn vào mắc xích đâu đâu .
Quan Dương
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

