Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

CHIÊM BÁI PHẬT NGỌC



Thiên Thanh chiêm bái Phật Ngọc

Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010

Mưa Banmêthuột

Cơn mưa cali đổ xuống, không khí mát dịu hẳn sau những ngày nóng bức như nung đốt, đất trời hầm hập, cây cối đứng im, bầy chim ủ rủ trên ngọn cây, chờ một hơi gió thổi về......Những ngày hè qua đi, thu đang dần tới cũng là lúc đón nhận những cơn mưa đầu mùa, mưa làm người vui vẻ, cây cối xanh tươi..
Tôi nhớ lại những ngày mưa BMT, có lúc đội mưa đi nghe nhạc uống caphê ở một cái quán mới mở đâu đó, thật vui đi dưới mưa chạy xe Honda ào ào nói cười ríu rít cả bọn líu tíu như các teen mới lớn..cái tình dân BMT thắm thiết là vậy, mưa lội ra ngoài bùn lầy bắn dính đầy áo quần,, lấm tấm nâu đỏ, lấm lem như những lọ lem thời đại mà tôi không hiểu sao cứ vui cứ nói cười, chắc cái chất cao su càphê miên viễn của xứ Banmê nắng bụi mưa bùn đã thấm đẫm vào hồn người Banmêthuột, cái chất dẻo đỏ quạch hay nâu đen có chút hơi hướm càphê đang mùa chín tới..

Những em học sinh của tôi cách đây hơn 30 năm đã vui vẻ tụ họp về trong một buổi họp mặt cùng cô giáo chủ nhiệm, các em tổ chức ca hát, tặng hoa, tặng cho tôi tấm plaque trên đó ghi dòng chữ "Tặng cô giáo chủ nhiệm yêu dấu của chúng em" ôi, thật tôi không thể nào tưởng tượng có một ngày như thế, một ngày trọng đại khắc ghi trong cuộc đời tôi.
Ngồi nhắc lại những kỷ niệm xa xưa thời mà thầy trò cùng nhau vác lều chõng đi lao động hái càphê trong buôn Rê, hay gặt lúa trong buôn Trấp...kiến đeo cắn đầy người, đĩa vắt đầy cả bắp chân..Đã vậy khi về trường không hiểu gây gỗ sao với lớp 9c học trên các em một lớp, T và Đ đã dám đem súng vào trường hù dọa, khiến tôi một phen hoảng hốt hồn vía bay lên mây lật đật hộ tống em và cây súng Colt lấy cắp của ba em đem trả lại chỗ cũ...Kỷ niệm xưa cứ thi nhau tràn về như cơn mưa lũ, thầy trò không còn khoảng chia cách cứ tâm sự vui vẻ cười đùa như những người bạn...
Học trò tôi bây giờ có em đã có cháu con đông đúc, đầy đủ nội ngoại..

Tình người BMT như chất dẻo cao su, như chất sánh đặc càphê, thấm đẫm hồn người Banmêthuột......Dù đi xa nơi đâu, tôi và các em đều nhớ về một thời BMT thân thương...



Thứ Ba, 6 tháng 7, 2010

Những món ăn má tôi nấu


Mỗi khi luộc bắp là tôi nhớ đến má,tôi thường nói với con trai rằng bà ngoại luộc bắp ngon lắm.Con tôi cười hỏi,có gì mà ngon hả mẹ.Tôi nói cách nấu đó con,không giống bình thường đâu,rồi khi luộc xong ăn thử 1 trái anh chàng công nhận là ngon.Bắp mới hái xuống cắt bỏ lớp vỏ ngoài chỉ còn vỏ lụa bỏ vào một nồi lớnnấu lữa vừa cho cả nước và bắp đều ngọt còn để cả râu bắp cho nước thơm ,bỏ vào vài lát cam thảo để lợi tiểu sạch gan nữa.
Món thứ hai là cơm quay nồi
,hồi đó còn ở Đalạt trời lạnh mỗi khi được ăn món cơm quay nồi cả nhà tôi đều vui,nhất là đám trẻ con chúng tôi,ăn lớp cơm cháy dòn dòn mỡ tươm từ miếng thịt quay bỏ giữa lòng nồi cơm đượ

c đây chặt bằng một tô lớn úp lên trên ,gạo đổ chung quanh ,khi cơm chín thì miếng thịt bên trong cũng chín quay vàng lườm
.Miếng thịt má tôi ướp đủ vị ngũ vị thơm phưng phức,
tới bây giờ mà tôi như còn ngửi được cả mùi thơm.
Món kế nữa là Chả thủ,đặc biệt món này bà La Chase là Tây rất sợ tai mũi lưỡi mà khi ăn bà cứ tấm tắt khen ,còn hỏi cách làm.Má tôi chỉ vẻ tận tình.Tai mũi heo mua về rửa sạch bằng nước muối ba bốn lần,ngâm trong nước ấm với gừng cho sạch sẽ.Khi nấu xắt mỏng ép với nấm mèo tiêu hột.Má tôi xào lên hành tiêu tỏi thật thơm tho cuốn trong lá chuối chặt tay,xong còn ép hai lớp cối đá trên và dưới cho nước mỡ chảy ra hết.Cuối cùng đòn chả không mỡ màng ăn rất dòn và đậm đà

Món thỏ Civet của má tôi cũng nổi tiếng một thời ở Dran,thỏ ba tôi vưà săn bắn về cho uống chút rượu xong uớp gia vị ,rồi khi nấu gần chín đổ rượu chát vào,tôi nghĩ món này má học từ các bà đầm quen ở gần nhà.

Còn bánh tét thì cũng thường hàng năm nhiều nhà vẫn gói nhưng má tôi làm thì khỏi chê,hồi đó tôi cứ thấy nhưn bánh má làm giống đóa hoa hướng dương,miếng thịt như lóng tay nằm giữa,đậu xanh vàng óng chung quanh rồi lớp nếp trắng dẽo bao quanh má tôi bắt chị em tôi đãi nếp và đậu xanh thật kỹ nhiều nước để bánh không bị hư và mua lá dong ở tận mấy người Thượng vừa hái để nấu cho thơm.
Còn nhiều món nữa khi nào tôi sẽ kể ra thêm,bây giờ tôi đang nhớ má nhiều lắm và thương má quá vì gần đây má yếu người ăn uống ít ỏi ,ngủ cũng ít.Mấy chị cứ biểu tôi về thăm má chớ má cũng nhớ tôi lắm.Tôi sẽ đi liền khi sắp xếp xongmấy giấy tờ quan trọng.Tôi sẽ về thăm má ngày rất gần

Thiên Thanh

Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010

AI CŨNG CÓ MẸ

Hồi đó tôi còn nhỏ xíu, đâu khoảng preschool trước khi vô lớp một tiểu học. Tôi còn nhớ đi tới cái đầu dốc có lớp học nho nhỏ nấp mình sau mấy gốc thông, bên kia là bờ rào của một cái chuồng bò, mà chỉ khoảng chừng 3,4 con..
Mỗi lần giờ break tụi tôi một đám 7,8 đứa con nít khi chơi chuyền thẻ, lúc giải ranh hoặc lò cò...có khi lại chạy ra bờ rào nhìn qua bên kia thấy mấy con bò đang đứng, nằm nhai cỏ chỉ. với đầu óc non nớt chúng tôi nghĩ rằng mấy con bò này sướng thiệt, chả cần phải học hành gì cả..

Một bữa nọ nhằm giờ chơi. tụi tôi tụm 5, tụm 3 sau ván chơi giải ranh đang cải nhau ỏm tỏi, bỗng nghe có tiếng bò rống thiệt là thê thiết, thương đau lắm. Chúng tôi chạy tới bờ rào nhìn qua thấy chỉ còn 2 con, một con chắc là bò mẹ, còn con kia là bê con. Người ta lấy dây thừng buộc vào cổ con bò mẹ nắm đẩy kéo đi, nó dùng dằng trì kéo lại, kêu bò bò nghe thảm thiết, còn con bê con thì cứ nhảy tới bám sát theo mẹ, sau một hồi trì kéo..bỗng nhiên tôi thấy từ mắt con bò mẹ lăn ra 2 giọt nước mắt một điều thiệt hiếm có, chắc nó nghĩ đi là vĩnh biệt mãi mãi... Những giọt nước mắt theo ám ảnh tôi suốt mấy ngày, tôi bỏ cả ăn ngủ nằm li bì. thương cho con bê con mất mẹ. Tiếng kêu tuyệt vọng của nó làm tôi liên tưởng"mẹ ơi mẹ ơi đừng bỏ con.."thiệt là chua xót...


Thiên Thanh

Thứ Hai, 21 tháng 6, 2010

BA TÔI và BÓNG ĐÁ


Tôi còn nhớ khi tôi nhỏ xíu xiu, học lớp nhì,lớp nhất trường làng, tôi thường thấy ba tôi đi đâu về trên tay cầm quả banh da.

Nhà tôi toàn con gái từ chị lớn trở xuống trừ người em kế là trai lúc đó được 7,8 tuổi. Ba tôi dạy cho em khi tập dồng banh, khi đá trong sân xi măng trước nhà. Người chị kế tôi thì ba cho giả làm trai để có "đối tác" chơi với em. Thế là tôi nghiễm nhiên trở thành "khán giả". Rồi tôi thấy nhiều tấm hình ba trong đội banh "Lâm Tuyền" ở Đalat -Dran. Ba tôi ở góc trái (Gauche) hàng tiền vệ. Lúc đó người ta gọi ba tôi là đội banh ông Xu vì Ba tôi trong ban thành lập và cũng vì ba tôi là surveillant Sở công chánh lục lộ làm đường từ Đalat xuống Dran ngang qua Trại Mát, Trại Hầm.

Có tấm hình ba tôi lãnh được cái Cup vì nghe nói ba chuyền banh rất giỏi, chuyên môn chuyền banh cho hậu vệ "xút" vào khung thành.. Tôi còn nghe má tôi kể có những buổi tiệc mừng và lãnh được tiền thưởng của những lần thắng giải khi giao đấu với các đội banh từ Khánh Hoà, Nhatrang, Dilinh, Lâm Đồng..Vào những năm 1959,60 tiền thưởng đó rất lớn...Rồi tôi lại thấy những tấm hình ba tôi lãnh giải thưởng hay Cup về bơi lội,Tennis .

Nói về Tennis, khi nhà tôi chuyển qua ở Banmêthuột, nhà ở đường Hùng Vương, ngay trước mặt là một sân Tennis.Ba tôi rất thích thể thao và ba trở thành kiện tướng lão thành của làng tennis.

Tôi thấy trong nhà nhiều cup lớn nhỏ màu vàng màu bạc..Có 1 cái nhỏ xinh xắn tôi xin ba tôi để đựng bút viết...Và ba cũng chẳng tha mấy chị em gái tôi, dưới giàn hoa thiên lý dạo đó là một bàn ..bóng tròn Pingpong, sau giờ học hành đan thêu thì mấy chị em có thể chơi pingpong giải trí.

Đó là những kỷ niệm về thể thao và bóng đá của ba.

Thiên Thanh
June 20, 2010 8:52 PM