Đón XUÂN_Hop ca
Đón XUÂN này nhớ Xuân xưa
Tâm sự ngày XUÂN
Tôi chưa có mùa XUÂN
Đồn vắng chiều XUÂN
XUÂN này con không về
Thứ Năm, 13 tháng 1, 2011
Chủ Nhật, 9 tháng 1, 2011
Thứ Năm, 23 tháng 12, 2010
Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2010
Cuộc đời cơ cực của Cha tôi!
Ba đi sănMỗi lần cầm trái ổi trên tay,hình ảnh cha tôi lại hiện về.Tôi nhớ Ba vô cùng,Ba đã mất gần được 3 năm.Câu chuyện trái ổi tôi kể các bạn nghe đây cũng là kỷ niệm về Ba tôi một thời khốn khó nghèo khổ.
Hồi đó Ba tôi vừa tròn hai tuổi thì mất cha.mẹ là một bà công nương không biết làm gì sinh sống dù trước đó ông nội tôi rất giàu có,nhưng rồi bà nội không ở được với mấy người kia nên đã khăn gói dắt díu cha tôi về ngoại.
Chiến tranh giặc giã nên nghèo khổ lại càng nghèo khó hơn.Bà nội gởi cha tôi vào chùa Phước Huệ rồi đi làm thuê làm mướn độ nhật qua ngày.Cha tôi ở chuà cũng bữa rau bữa cháo ngày 2 bữa với rau dưa muối hẩm đạm bạc.,có khi không đủ cơm phải ăn khoai sắn .
Cuộc đời thật cơ cực,rồi người thân bên nội trong Phủ đem cha tôi về nuôi nhưng thật ra để theo hầu người em chú bác họ chỉ vì người này mang dòng họ vua,còn cha tôi cũng giòng vua nhưng thuộc bên ngoại.Ba tôi cũng được học chữ Tây chữ Hán với người em họ đó,mà cơm ăn thì vẫn không đủ no..
Một lần cha tôi kể nhà có khách,bữa đó xem như cha tôi phải nhịn cơm để đãi khách,Cha đi tha thẩn ngoài vườn ,trèo lên cây ổi..ăn ổi chín rồi tới ổi xanh...để trừ cơm.Người khách gọi sao không vào ăn cơm.Chatôi thưa dạ đã ăn no rồi!...Mấy trái ổi càng ăn càng xót ruột..,nhưng phải nói là no rồi
Ôi cuộc đời cha cơ cực quá,con không cầm được nước mắt,thương cho cuộc đời thơ ấu nghèo khổ của cha.
ThiênThanh
Hồi đó Ba tôi vừa tròn hai tuổi thì mất cha.mẹ là một bà công nương không biết làm gì sinh sống dù trước đó ông nội tôi rất giàu có,nhưng rồi bà nội không ở được với mấy người kia nên đã khăn gói dắt díu cha tôi về ngoại.
Chiến tranh giặc giã nên nghèo khổ lại càng nghèo khó hơn.Bà nội gởi cha tôi vào chùa Phước Huệ rồi đi làm thuê làm mướn độ nhật qua ngày.Cha tôi ở chuà cũng bữa rau bữa cháo ngày 2 bữa với rau dưa muối hẩm đạm bạc.,có khi không đủ cơm phải ăn khoai sắn .
Cuộc đời thật cơ cực,rồi người thân bên nội trong Phủ đem cha tôi về nuôi nhưng thật ra để theo hầu người em chú bác họ chỉ vì người này mang dòng họ vua,còn cha tôi cũng giòng vua nhưng thuộc bên ngoại.Ba tôi cũng được học chữ Tây chữ Hán với người em họ đó,mà cơm ăn thì vẫn không đủ no..
Một lần cha tôi kể nhà có khách,bữa đó xem như cha tôi phải nhịn cơm để đãi khách,Cha đi tha thẩn ngoài vườn ,trèo lên cây ổi..ăn ổi chín rồi tới ổi xanh...để trừ cơm.Người khách gọi sao không vào ăn cơm.Chatôi thưa dạ đã ăn no rồi!...Mấy trái ổi càng ăn càng xót ruột..,nhưng phải nói là no rồi
Ôi cuộc đời cha cơ cực quá,con không cầm được nước mắt,thương cho cuộc đời thơ ấu nghèo khổ của cha.
ThiênThanh
Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010
Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010
Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010
Mưa Banmêthuột
Cơn mưa cali đổ xuống, không khí mát dịu hẳn sau những ngày nóng bức như nung đốt, đất trời hầm hập, cây cối đứng im, bầy chim ủ rủ trên ngọn cây, chờ một hơi gió thổi về......Những ngày hè qua đi, thu đang dần tới cũng là lúc đón nhận những cơn mưa đầu mùa, mưa làm người vui vẻ, cây cối xanh tươi..
Tôi nhớ lại những ngày mưa BMT, có lúc đội mưa đi nghe nhạc uống caphê ở một cái quán mới mở đâu đó, thật vui đi dưới mưa chạy xe Honda ào ào nói cười ríu rít cả bọn líu tíu như các teen mới lớn..cái tình dân BMT thắm thiết là vậy, mưa lội ra ngoài bùn lầy bắn dính đầy áo quần,, lấm tấm nâu đỏ, lấm lem như những lọ lem thời đại mà tôi không hiểu sao cứ vui cứ nói cười, chắc cái chất cao su càphê miên viễn của xứ Banmê nắng bụi mưa bùn đã thấm đẫm vào hồn người Banmêthuột, cái chất dẻo đỏ quạch hay nâu đen có chút hơi hướm càphê đang mùa chín tới..
Những em học sinh của tôi cách đây hơn 30 năm đã vui vẻ tụ họp về trong một buổi họp mặt cùng cô giáo chủ nhiệm, các em tổ chức ca hát, tặng hoa, tặng cho tôi tấm plaque trên đó ghi dòng chữ "Tặng cô giáo chủ nhiệm yêu dấu của chúng em" ôi, thật tôi không thể nào tưởng tượng có một ngày như thế, một ngày trọng đại khắc ghi trong cuộc đời tôi.
Ngồi nhắc lại những kỷ niệm xa xưa thời mà thầy trò cùng nhau vác lều chõng đi lao động hái càphê trong buôn Rê, hay gặt lúa trong buôn Trấp...kiến đeo cắn đầy người, đĩa vắt đầy cả bắp chân..Đã vậy khi về trường không hiểu gây gỗ sao với lớp 9c học trên các em một lớp, T và Đ đã dám đem súng vào trường hù dọa, khiến tôi một phen hoảng hốt hồn vía bay lên mây lật đật hộ tống em và cây súng Colt lấy cắp của ba em đem trả lại chỗ cũ...Kỷ niệm xưa cứ thi nhau tràn về như cơn mưa lũ, thầy trò không còn khoảng chia cách cứ tâm sự vui vẻ cười đùa như những người bạn...
Học trò tôi bây giờ có em đã có cháu con đông đúc, đầy đủ nội ngoại..
Tình người BMT như chất dẻo cao su, như chất sánh đặc càphê, thấm đẫm hồn người Banmêthuột......Dù đi xa nơi đâu, tôi và các em đều nhớ về một thời BMT thân thương...
Tôi nhớ lại những ngày mưa BMT, có lúc đội mưa đi nghe nhạc uống caphê ở một cái quán mới mở đâu đó, thật vui đi dưới mưa chạy xe Honda ào ào nói cười ríu rít cả bọn líu tíu như các teen mới lớn..cái tình dân BMT thắm thiết là vậy, mưa lội ra ngoài bùn lầy bắn dính đầy áo quần,, lấm tấm nâu đỏ, lấm lem như những lọ lem thời đại mà tôi không hiểu sao cứ vui cứ nói cười, chắc cái chất cao su càphê miên viễn của xứ Banmê nắng bụi mưa bùn đã thấm đẫm vào hồn người Banmêthuột, cái chất dẻo đỏ quạch hay nâu đen có chút hơi hướm càphê đang mùa chín tới..
Những em học sinh của tôi cách đây hơn 30 năm đã vui vẻ tụ họp về trong một buổi họp mặt cùng cô giáo chủ nhiệm, các em tổ chức ca hát, tặng hoa, tặng cho tôi tấm plaque trên đó ghi dòng chữ "Tặng cô giáo chủ nhiệm yêu dấu của chúng em" ôi, thật tôi không thể nào tưởng tượng có một ngày như thế, một ngày trọng đại khắc ghi trong cuộc đời tôi.
Ngồi nhắc lại những kỷ niệm xa xưa thời mà thầy trò cùng nhau vác lều chõng đi lao động hái càphê trong buôn Rê, hay gặt lúa trong buôn Trấp...kiến đeo cắn đầy người, đĩa vắt đầy cả bắp chân..Đã vậy khi về trường không hiểu gây gỗ sao với lớp 9c học trên các em một lớp, T và Đ đã dám đem súng vào trường hù dọa, khiến tôi một phen hoảng hốt hồn vía bay lên mây lật đật hộ tống em và cây súng Colt lấy cắp của ba em đem trả lại chỗ cũ...Kỷ niệm xưa cứ thi nhau tràn về như cơn mưa lũ, thầy trò không còn khoảng chia cách cứ tâm sự vui vẻ cười đùa như những người bạn...
Học trò tôi bây giờ có em đã có cháu con đông đúc, đầy đủ nội ngoại..
Tình người BMT như chất dẻo cao su, như chất sánh đặc càphê, thấm đẫm hồn người Banmêthuột......Dù đi xa nơi đâu, tôi và các em đều nhớ về một thời BMT thân thương...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




