Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010
Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010
AI CŨNG CÓ MẸ
Hồi đó tôi còn nhỏ xíu, đâu khoảng preschool trước khi vô lớp một tiểu học. Tôi còn nhớ đi tới cái đầu dốc có lớp học nho nhỏ nấp mình sau mấy gốc thông, bên kia là bờ rào của một cái chuồng bò, mà chỉ khoảng chừng 3,4 con..
Mỗi lần giờ break tụi tôi một đám 7,8 đứa con nít khi chơi chuyền thẻ, lúc giải ranh hoặc lò cò...có khi lại chạy ra bờ rào nhìn qua bên kia thấy mấy con bò đang đứng, nằm nhai cỏ chỉ. với đầu óc non nớt chúng tôi nghĩ rằng mấy con bò này sướng thiệt, chả cần phải học hành gì cả..
Một bữa nọ nhằm giờ chơi. tụi tôi tụm 5, tụm 3 sau ván chơi giải ranh đang cải nhau ỏm tỏi, bỗng nghe có tiếng bò rống thiệt là thê thiết, thương đau lắm. Chúng tôi chạy tới bờ rào nhìn qua thấy chỉ còn 2 con, một con chắc là bò mẹ, còn con kia là bê con. Người ta lấy dây thừng buộc vào cổ con bò mẹ nắm đẩy kéo đi, nó dùng dằng trì kéo lại, kêu bò bò nghe thảm thiết, còn con bê con thì cứ nhảy tới bám sát theo mẹ, sau một hồi trì kéo..bỗng nhiên tôi thấy từ mắt con bò mẹ lăn ra 2 giọt nước mắt một điều thiệt hiếm có, chắc nó nghĩ đi là vĩnh biệt mãi mãi... Những giọt nước mắt theo ám ảnh tôi suốt mấy ngày, tôi bỏ cả ăn ngủ nằm li bì. thương cho con bê con mất mẹ. Tiếng kêu tuyệt vọng của nó làm tôi liên tưởng"mẹ ơi mẹ ơi đừng bỏ con.."thiệt là chua xót...
Thiên Thanh
Mỗi lần giờ break tụi tôi một đám 7,8 đứa con nít khi chơi chuyền thẻ, lúc giải ranh hoặc lò cò...có khi lại chạy ra bờ rào nhìn qua bên kia thấy mấy con bò đang đứng, nằm nhai cỏ chỉ. với đầu óc non nớt chúng tôi nghĩ rằng mấy con bò này sướng thiệt, chả cần phải học hành gì cả..
Một bữa nọ nhằm giờ chơi. tụi tôi tụm 5, tụm 3 sau ván chơi giải ranh đang cải nhau ỏm tỏi, bỗng nghe có tiếng bò rống thiệt là thê thiết, thương đau lắm. Chúng tôi chạy tới bờ rào nhìn qua thấy chỉ còn 2 con, một con chắc là bò mẹ, còn con kia là bê con. Người ta lấy dây thừng buộc vào cổ con bò mẹ nắm đẩy kéo đi, nó dùng dằng trì kéo lại, kêu bò bò nghe thảm thiết, còn con bê con thì cứ nhảy tới bám sát theo mẹ, sau một hồi trì kéo..bỗng nhiên tôi thấy từ mắt con bò mẹ lăn ra 2 giọt nước mắt một điều thiệt hiếm có, chắc nó nghĩ đi là vĩnh biệt mãi mãi... Những giọt nước mắt theo ám ảnh tôi suốt mấy ngày, tôi bỏ cả ăn ngủ nằm li bì. thương cho con bê con mất mẹ. Tiếng kêu tuyệt vọng của nó làm tôi liên tưởng"mẹ ơi mẹ ơi đừng bỏ con.."thiệt là chua xót...
Thiên Thanh
Thứ Hai, 21 tháng 6, 2010
BA TÔI và BÓNG ĐÁ

Tôi còn nhớ khi tôi nhỏ xíu xiu, học lớp nhì,lớp nhất trường làng, tôi thường thấy ba tôi đi đâu về trên tay cầm quả banh da.
Nhà tôi toàn con gái từ chị lớn trở xuống trừ người em kế là trai lúc đó được 7,8 tuổi. Ba tôi dạy cho em khi tập dồng banh, khi đá trong sân xi măng trước nhà. Người chị kế tôi thì ba cho giả làm trai để có "đối tác" chơi với em. Thế là tôi nghiễm nhiên trở thành "khán giả". Rồi tôi thấy nhiều tấm hình ba trong đội banh "Lâm Tuyền" ở Đalat -Dran. Ba tôi ở góc trái (Gauche) hàng tiền vệ. Lúc đó người ta gọi ba tôi là đội banh ông Xu vì Ba tôi trong ban thành lập và cũng vì ba tôi là surveillant Sở công chánh lục lộ làm đường từ Đalat xuống Dran ngang qua Trại Mát, Trại Hầm.
Có tấm hình ba tôi lãnh được cái Cup vì nghe nói ba chuyền banh rất giỏi, chuyên môn chuyền banh cho hậu vệ "xút" vào khung thành.. Tôi còn nghe má tôi kể có những buổi tiệc mừng và lãnh được tiền thưởng của những lần thắng giải khi giao đấu với các đội banh từ Khánh Hoà, Nhatrang, Dilinh, Lâm Đồng..Vào những năm 1959,60 tiền thưởng đó rất lớn...Rồi tôi lại thấy những tấm hình ba tôi lãnh giải thưởng hay Cup về bơi lội,Tennis .
Nói về Tennis, khi nhà tôi chuyển qua ở Banmêthuột, nhà ở đường Hùng Vương, ngay trước mặt là một sân Tennis.Ba tôi rất thích thể thao và ba trở thành kiện tướng lão thành của làng tennis.
Tôi thấy trong nhà nhiều cup lớn nhỏ màu vàng màu bạc..Có 1 cái nhỏ xinh xắn tôi xin ba tôi để đựng bút viết...Và ba cũng chẳng tha mấy chị em gái tôi, dưới giàn hoa thiên lý dạo đó là một bàn ..bóng tròn Pingpong, sau giờ học hành đan thêu thì mấy chị em có thể chơi pingpong giải trí.
Đó là những kỷ niệm về thể thao và bóng đá của ba.
Thiên Thanh
June 20, 2010 8:52 PM
Thứ Bảy, 15 tháng 5, 2010
THÁNG TƯ THƠ GỞI BẠN
Có thể thơ tôi sẽ cạn dòng
Trả nợ bạn hiền vẫn chưa xong
Hẹn lần một sớm về thăm bạn
Vậy mà,mãi vẫn chỉ ước mong
Tháng Tư lại gởi một vần thơ
Tháng Tư ký ức chẳng phai mờ
Tháng Tư bạn hữu buồn xa cách
Tháng Tư quay quắt nỗi bơ vơ!
Tôi biết quê nhà vạn khổ đau
Bạn hiền mấy đứa dưới mộ sâu
Loe nghoe còn lại vài thân xác
Siêu bạt phách hồn đã từ lâu
Tôi vẫn lang thang ở xứ người
Nỗi buồn vong quốc khó nào nguôi
Tháng Tư gởi bạn dòng thơ thẩn
Gởi cả lòng tôi hởi bạn ơí!
Trả nợ bạn hiền vẫn chưa xong
Hẹn lần một sớm về thăm bạn
Vậy mà,mãi vẫn chỉ ước mong
Tháng Tư lại gởi một vần thơ
Tháng Tư ký ức chẳng phai mờ
Tháng Tư bạn hữu buồn xa cách
Tháng Tư quay quắt nỗi bơ vơ!
Tôi biết quê nhà vạn khổ đau
Bạn hiền mấy đứa dưới mộ sâu
Loe nghoe còn lại vài thân xác
Siêu bạt phách hồn đã từ lâu
Tôi vẫn lang thang ở xứ người
Nỗi buồn vong quốc khó nào nguôi
Tháng Tư gởi bạn dòng thơ thẩn
Gởi cả lòng tôi hởi bạn ơí!
Thứ Sáu, 14 tháng 5, 2010
GÁC TRĂNG

Hồi đó gia đình tôi ở NhaTrang, gia đình thật ra chỉ có tôi và con gái nhỏ. Sau 1975 Nhà tôi đi học tập cải tạo (đi tù),tôi và con gái nhỏ tiếp tục sống ở trong căn nhà nhỏ nép mình sau mấy gốc dừa, đi bộ ra biển chừng độ mươi lăm phút..
Trên tầng thượng là một căn gác nhà tôi lợp một góc mái tranh như mái nhà sàn, bạn bè lên chơi thường gọi là "Gác trăng" vào những đêm khi có ánh trăng tràn về chảy trên mái lá, chiếu qua hàng dừa trông thật thơ mộng. Chúng tôi uống càphê, nghe mùi gió biển từ xa như có tiếng sóng ầm ì. Hàng lan trắng đung đưa thoang thoảng...
Các bạn bè đề nghị chúng tôi mở quán càphê "Gác trăng" để có một nơi tụ họp bạn bè hàn huyên sau mỗi ngày lao động cực nhọc. Chúng tôi cũng đồng ý, nhưng rồi lần lửa vì chuyện "đi ra biển" anh cứ hỏi tôi muốn đi hay muốn ở lại. Tôi thì nghĩ đi vì tương lai con cái nên cuối cùng chuyện "Gác trăng "gác lại.. Một người bạn là Họa sĩ Rừng vẽ tấm phông có hình ảnh ánh trăng trên núi chếch xuống biển tặng chúng tôi làm kỷ niệm.
Nhưng rồi Gác Trăng chưa hoàn tất chúng tôi đi ra biển 3 lần 4 lượt, cứ đi bị bắt lại về tiếp tục đi đến khi thật là chán nản, không muốn nghĩ đến nữa thì giấy tờ xuất cảnh đến.
Thế là Gác Trăng vẫn còn trong tâm tưởng, cho đến bây giờ tôi mơ về gác trăng hàng dừa lung lay trong gió thoang thoảng mùi caphê tiếng nhạc nhè nhẹ, giọt càphê tí tách, hương quỳnh ban đêm quyến rũ và những giò lan vẫn đong đưa đong đưa...
Thanhtài
Trên tầng thượng là một căn gác nhà tôi lợp một góc mái tranh như mái nhà sàn, bạn bè lên chơi thường gọi là "Gác trăng" vào những đêm khi có ánh trăng tràn về chảy trên mái lá, chiếu qua hàng dừa trông thật thơ mộng. Chúng tôi uống càphê, nghe mùi gió biển từ xa như có tiếng sóng ầm ì. Hàng lan trắng đung đưa thoang thoảng...
Các bạn bè đề nghị chúng tôi mở quán càphê "Gác trăng" để có một nơi tụ họp bạn bè hàn huyên sau mỗi ngày lao động cực nhọc. Chúng tôi cũng đồng ý, nhưng rồi lần lửa vì chuyện "đi ra biển" anh cứ hỏi tôi muốn đi hay muốn ở lại. Tôi thì nghĩ đi vì tương lai con cái nên cuối cùng chuyện "Gác trăng "gác lại.. Một người bạn là Họa sĩ Rừng vẽ tấm phông có hình ảnh ánh trăng trên núi chếch xuống biển tặng chúng tôi làm kỷ niệm.
Nhưng rồi Gác Trăng chưa hoàn tất chúng tôi đi ra biển 3 lần 4 lượt, cứ đi bị bắt lại về tiếp tục đi đến khi thật là chán nản, không muốn nghĩ đến nữa thì giấy tờ xuất cảnh đến.
Thế là Gác Trăng vẫn còn trong tâm tưởng, cho đến bây giờ tôi mơ về gác trăng hàng dừa lung lay trong gió thoang thoảng mùi caphê tiếng nhạc nhè nhẹ, giọt càphê tí tách, hương quỳnh ban đêm quyến rũ và những giò lan vẫn đong đưa đong đưa...
Thanhtài
Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2010
NHỚ MẸ

Mẹ ơi phương xa mẹ có hay!
Lòng con nhớ mẹ dáng hao gầy
Những ngày mẹ ốm không kề cận!
Dâng bát cháo vơi,chén thuốc đầy!
Công lao dưỡng dục con luôn nhớ!
Tuổi mẹ càng cao đôi mắt mờ
Con không dìu được đôi chân đỡ
Tựa cánh tay ôm ,tựa mái đầu!
Ngày về thăm mẹ quá xa xôi!
Lòng con nhớ mẹ đến bồi hồi!
Mẹ ơi thương mẹ con nhớ quá!
Dáng mẹ còng lưng ,dáng mẹ ngồi!!
Thiên Thanh
Thứ Năm, 6 tháng 5, 2010
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
